满江红·东京寓楼偶读岳武穆作,感步原韵

板荡中原,三百载、文明消歇。最心痛、岳爷死后,无人争烈。精卫恨填东海湿,胡兵醉踏中华月。笛声来、一曲念家山,思归切。

孤臣操,冰与雪。沧桑感,谁能灭。忆当时愤把,唾壶敲缺。炸弹轰残豺虎窟,河山染遍鲸鲵血。庆重生、再见汉衣冠,唐宫阙。

拼音

bǎn dàng zhōng yuán,sān bǎi zài wén míng xiāo xiē。zuì xīn tòng yuè yé sǐ hòu,wú rén zhēng liè。jīng wèi hèn tián dōng hǎi shī,hú bīng zuì tà zhōng huá yuè。dí shēng lái yī qū niàn jiā shān,sī guī qiè。

gū chén cāo,bīng yǔ xuě。cāng sāng gǎn,shuí néng miè。yì dāng shí fèn bǎ,tuò hú qiāo quē。zhà dàn hōng cán chái hǔ kū,hé shān rǎn biàn jīng ní xuè。qìng zhòng shēng zài jiàn hàn yī guān,táng gōng quē。

作者介绍

高旭

清 · ? - ?

查看全部作品 →