长亭怨慢送丁蕴珏表姨 陆蓉佩 清 绿窗几度留难住。懊恼相逢,反添离绪。剪烛清谈,一般怀抱愁如许。怊怅无计,只怕听、临歧语。皓月太无情,却照尽、悲欢千古。便总把吴刚斧借,也怎划愁千缕。炎凉阅遍,况秋更悲羁旅。第一是、只恨江潮,但浩漫、偏催人去。念此别天涯,重话苍野何处。 拼音 lǜ chuāng jǐ dù liú nán zhù。ào nǎo xiāng féng,fǎn tiān lí xù。jiǎn zhú qīng tán,yī bān huái bào chóu rú xǔ。chāo chàng wú jì,zhǐ pà tīng lín qí yǔ。hào yuè tài wú qíng,què zhào jǐn bēi huān qiān gǔ。biàn zǒng bǎ wú gāng fǔ jiè,yě zěn huà chóu qiān lǚ。yán liáng yuè biàn,kuàng qiū gèng bēi jī lǚ。dì yī shì zhǐ hèn jiāng cháo,dàn hào màn piān cuī rén qù。niàn cǐ bié tiān yá,zhòng huà cāng yě hé chù。 作者介绍 陆 陆蓉佩 清 · ? - ? 陆蓉佩,字□□,阳湖人,陆鼎晋女。同邑赵念植聘室,念植亡过门守贞。 查看全部作品 →