高阳台·送沈湘佩入都

泪雨飘愁,酒潮流梦,惜花人又长征。见说兰桡,前头已泊旗亭。垂杨原是伤心树,怎怪它、踠地青青。向天涯,一样缠绵,各自飘零。

开筵且莫频催酒,便一杯饮了,愁极还醒。且住春帆,听侬细数邮程。压船烟柳乌篷重,到江南、应近清明。怕红窗,风雨潇潇,一路须稳。

拼音

lèi yǔ piāo chóu,jiǔ cháo liú mèng,xī huā rén yòu zhǎng zhēng。jiàn shuō lán ráo,qián tóu yǐ pō qí tíng。chuí yáng yuán shì shāng xīn shù,zěn guài tā wǎn dì qīng qīng。xiàng tiān yá,yī yàng chán mián,gè zì piāo líng。

kāi yán qiě mò pín cuī jiǔ,biàn yī bēi yǐn le,chóu jí hái xǐng。qiě zhù chūn fān,tīng nóng xì shù yóu chéng。yā chuán yān liǔ wū péng zhòng,dào jiāng nán yīng jìn qīng míng。pà hóng chuāng,fēng yǔ xiāo xiāo,yī lù xū wěn。

作者介绍

关锳

清 · ? - ?

清浙江钱塘人,字秋芙。诸生蒋坦妻。工书、画、琴及诗词。多愁善病,诵经学佛。早卒,坦著《秋灯琐忆》记其事。有《三十六芙蓉诗存》、《梦影楼词》。

查看全部作品 →