满江红·寿禾中严质人 徐釚 清 彩鹢初停,柳塘外、碧波新涨。更堪喜、寒山夜半,钟声无恙。诗句自疑湘水阔,赋心却在梅花上。愧书生、餐字顿忘饥,神仙饷。抚瑶瑟,清音漾。最难和,高山唱。况新愁未洗,旧愁重酿。踯躅未能摹俊鹃,伶仃窃愿支筇杖。看穷途、俯首欲无言,萧骚状。 拼音 cǎi yì chū tíng,liǔ táng wài bì bō xīn zhǎng。gèng kān xǐ hán shān yè bàn,zhōng shēng wú yàng。shī jù zì yí xiāng shuǐ kuò,fù xīn què zài méi huā shàng。kuì shū shēng cān zì dùn wàng jī,shén xiān xiǎng。fǔ yáo sè,qīng yīn yàng。zuì nán hé,gāo shān chàng。kuàng xīn chóu wèi xǐ,jiù chóu zhòng niàng。zhí zhú wèi néng mó jùn juān,líng dīng qiè yuàn zhī qióng zhàng。kàn qióng tú fǔ shǒu yù wú yán,xiāo sāo zhuàng。 作者介绍 徐 徐釚 清 · 1636年 - 1708年 清江南吴江人,字电发,号拙存、虹亭、枫江渔父。监生。康熙十八年召试博学鸿儒,授检讨。在史馆称大作手,赋性萧闲,不久乞归。文章叙述有法,诗颇华秀,又工词。有《南州草堂集》、《词苑丛谈》、《菊庄词》,又续唐人孟棨《本事诗》。 查看全部作品 →