满江红·寿禾中严质人 徐釚 清 泪洒江干,添几尺、桃花春涨。想别后、篷窗千里,布帆无恙。忽寄短书看未了,重挑离恨眉尖上。感君情、缕缕几千言,江鱼饷。忆昨岁,萍踪漾。恰相遇,同欢唱,更吹箫市里,垆头沽酿。玩世吾从方朔醉,登山君觅卢敖杖。到而今、去住总飘零,真无状。 拼音 lèi sǎ jiāng gàn,tiān jǐ chǐ táo huā chūn zhǎng。xiǎng bié hòu péng chuāng qiān lǐ,bù fān wú yàng。hū jì duǎn shū kàn wèi le,zhòng tiāo lí hèn méi jiān shàng。gǎn jūn qíng lǚ lǚ jǐ qiān yán,jiāng yú xiǎng。yì zuó suì,píng zōng yàng。qià xiāng yù,tóng huān chàng,gèng chuī xiāo shì lǐ,lú tóu gū niàng。wán shì wú cóng fāng shuò zuì,dēng shān jūn mì lú áo zhàng。dào ér jīn qù zhù zǒng piāo líng,zhēn wú zhuàng。 作者介绍 徐 徐釚 清 · 1636年 - 1708年 清江南吴江人,字电发,号拙存、虹亭、枫江渔父。监生。康熙十八年召试博学鸿儒,授检讨。在史馆称大作手,赋性萧闲,不久乞归。文章叙述有法,诗颇华秀,又工词。有《南州草堂集》、《词苑丛谈》、《菊庄词》,又续唐人孟棨《本事诗》。 查看全部作品 →