满江红·寿禾中严质人

十里芜城,风景异、漫天飞雪。叹半载、蹇驴皂帽,空弹长铗。雁字不传云外信,梅花正忆窗前月。望乡关、咫尺路偏迷,堪呜咽。

画虎志,终消歇。雕虫手,遭摧折。笑寒宵拥被,鹿裘如铁。世态何须防面冷,丈夫原不因人热。看热肠、清泪几销磨,英雄血。

拼音

shí lǐ wú chéng,fēng jǐng yì màn tiān fēi xuě。tàn bàn zài jiǎn lǘ zào mào,kōng dàn zhǎng jiá。yàn zì bù chuán yún wài xìn,méi huā zhèng yì chuāng qián yuè。wàng xiāng guān zhǐ chǐ lù piān mí,kān wū yàn。

huà hǔ zhì,zhōng xiāo xiē。diāo chóng shǒu,zāo cuī zhé。xiào hán xiāo yōng bèi,lù qiú rú tiě。shì tài hé xū fáng miàn lěng,zhàng fū yuán bù yīn rén rè。kàn rè cháng qīng lèi jǐ xiāo mó,yīng xióng xuè。

作者介绍

徐釚

清 · 1636年 - 1708年

清江南吴江人,字电发,号拙存、虹亭、枫江渔父。监生。康熙十八年召试博学鸿儒,授检讨。在史馆称大作手,赋性萧闲,不久乞归。文章叙述有法,诗颇华秀,又工词。有《南州草堂集》、《词苑丛谈》、《菊庄词》,又续唐人孟棨《本事诗》。

查看全部作品 →