望海潮·登吴山绝顶

吴山如此,真堪立马,怒潮若个曾回。金粉楼台,水犀甲仗,回思旧日长开。指点总销埋。剩湖光潋艳,小住为佳。一片笙歌,城边画舫始移来。

壮怀如许难排。忽银涛卷雪,铁马轰雷。宋寝烟荒,吴宫露冷,两峰南北崔嵬。试进酒千杯。笑白衣苍狗,触处堪哀。恸哭山巅,且扶残醉卧蒿莱。

拼音

wú shān rú cǐ,zhēn kān lì mǎ,nù cháo ruò gè céng huí。jīn fěn lóu tái,shuǐ xī jiǎ zhàng,huí sī jiù rì zhǎng kāi。zhǐ diǎn zǒng xiāo mái。shèng hú guāng liàn yàn,xiǎo zhù wèi jiā。yī piàn shēng gē,chéng biān huà fǎng shǐ yí lái。

zhuàng huái rú xǔ nán pái。hū yín tāo juǎn xuě,tiě mǎ hōng léi。sòng qǐn yān huāng,wú gōng lù lěng,liǎng fēng nán běi cuī wéi。shì jìn jiǔ qiān bēi。xiào bái yī cāng gǒu,chù chù kān āi。tòng kū shān diān,qiě fú cán zuì wò hāo lái。

作者介绍

徐釚

清 · 1636年 - 1708年

清江南吴江人,字电发,号拙存、虹亭、枫江渔父。监生。康熙十八年召试博学鸿儒,授检讨。在史馆称大作手,赋性萧闲,不久乞归。文章叙述有法,诗颇华秀,又工词。有《南州草堂集》、《词苑丛谈》、《菊庄词》,又续唐人孟棨《本事诗》。

查看全部作品 →