琐窗寒·旅梦

铜漏初沉,银缸欲烬,角声缭绕。孤枕寒衾,担误心情多少。帐钩才下暗香浓,朦胧月色犹相照。溯关河千叠,音书难寄,家乡空杳。

静悄。兰闺里,愁煞梦儿,归路迷荒草。霎时欢聚,早被霜鸡惊觉。奈愁怀、蓦地重来,把梦一时忘记了。魂销也,又听鸦啼,说与谁知道。

拼音

tóng lòu chū chén,yín gāng yù jìn,jiǎo shēng liáo rào。gū zhěn hán qīn,dān wù xīn qíng duō shǎo。zhàng gōu cái xià àn xiāng nóng,méng lóng yuè sè yóu xiāng zhào。sù guān hé qiān dié,yīn shū nán jì,jiā xiāng kōng yǎo。

jìng qiāo。lán guī lǐ,chóu shā mèng ér,guī lù mí huāng cǎo。shà shí huān jù,zǎo bèi shuāng jī jīng jué。nài chóu huái mò dì zhòng lái,bǎ mèng yī shí wàng jì le。hún xiāo yě,yòu tīng yā tí,shuō yǔ shuí zhī dào。

作者介绍

徐釚

清 · 1636年 - 1708年

清江南吴江人,字电发,号拙存、虹亭、枫江渔父。监生。康熙十八年召试博学鸿儒,授检讨。在史馆称大作手,赋性萧闲,不久乞归。文章叙述有法,诗颇华秀,又工词。有《南州草堂集》、《词苑丛谈》、《菊庄词》,又续唐人孟棨《本事诗》。

查看全部作品 →