霜叶飞冬闺,用周清真韵

雁声草草南楼过,齐飞群下江表。兰膏和泪咽空房,小胆添幽悄。渐哀角、霜林催晓。残星数点银蟾小。又寻到深闰,把半枕、孤眠滋味,偏来相照。

凄凄远树烟迷,关山路黑,纵有游魂难到。玉箫彻夜弄新声,辗转伤怀抱。宝瑟钿蝉都弃了。怕弹别鹄离鸾调。拚得朝朝暮暮,鸳枕香消,泪痕多少。

拼音

yàn shēng cǎo cǎo nán lóu guò,qí fēi qún xià jiāng biǎo。lán gāo hé lèi yàn kōng fáng,xiǎo dǎn tiān yōu qiāo。jiàn āi jiǎo shuāng lín cuī xiǎo。cán xīng shù diǎn yín chán xiǎo。yòu xún dào shēn rùn,bǎ bàn zhěn gū mián zī wèi,piān lái xiāng zhào。

qī qī yuǎn shù yān mí,guān shān lù hēi,zòng yǒu yóu hún nán dào。yù xiāo chè yè nòng xīn shēng,niǎn zhuǎn shāng huái bào。bǎo sè diàn chán dōu qì le。pà dàn bié gǔ lí luán diào。pàn dé cháo cháo mù mù,yuān zhěn xiāng xiāo,lèi hén duō shǎo。

作者介绍

徐釚

清 · 1636年 - 1708年

清江南吴江人,字电发,号拙存、虹亭、枫江渔父。监生。康熙十八年召试博学鸿儒,授检讨。在史馆称大作手,赋性萧闲,不久乞归。文章叙述有法,诗颇华秀,又工词。有《南州草堂集》、《词苑丛谈》、《菊庄词》,又续唐人孟棨《本事诗》。

查看全部作品 →