烛影摇红·除夕

隔岁东风,预欺旅鬓添华发。屠苏传遍,守兰缸、怎得消愁法。料是红闺早掩,诉灯花、向伊难说。除非好梦,归去相寻,不教闲杀。

十万笙歌,繁华自趁江潮发。椒盘岁岁忆团圞,剪烛频移榻。那管今宵帐冷,真辜负、爆声喧热。定香桥下,嘱付双鱼,替传锦札。

拼音

gé suì dōng fēng,yù qī lǚ bìn tiān huá fā。tú sū chuán biàn,shǒu lán gāng zěn dé xiāo chóu fǎ。liào shì hóng guī zǎo yǎn,sù dēng huā xiàng yī nán shuō。chú fēi hǎo mèng,guī qù xiāng xún,bù jiào xián shā。

shí wàn shēng gē,fán huá zì chèn jiāng cháo fā。jiāo pán suì suì yì tuán luán,jiǎn zhú pín yí tà。nà guǎn jīn xiāo zhàng lěng,zhēn gū fù bào shēng xuān rè。dìng xiāng qiáo xià,zhǔ fù shuāng yú,tì chuán jǐn zhá。

作者介绍

徐釚

清 · 1636年 - 1708年

清江南吴江人,字电发,号拙存、虹亭、枫江渔父。监生。康熙十八年召试博学鸿儒,授检讨。在史馆称大作手,赋性萧闲,不久乞归。文章叙述有法,诗颇华秀,又工词。有《南州草堂集》、《词苑丛谈》、《菊庄词》,又续唐人孟棨《本事诗》。

查看全部作品 →