春衫泪客怀 徐釚 清 子规叫初歇。正客怀撩乱,无人猜著。明月楼前,碧桃花下,记当日、烟鬟雾薄。痴如中酒,也都想、日斜妆阁。心情恶。看翠袖重揾,泪珠弹却。斜压香衾,低垂罗帐,幽梦后、天涯原各。且把断肠提起,拚做杨花,向江南流落。 拼音 zi guī jiào chū xiē。zhèng kè huái liāo luàn,wú rén cāi zhù。míng yuè lóu qián,bì táo huā xià,jì dāng rì yān huán wù báo。chī rú zhōng jiǔ,yě dōu xiǎng rì xié zhuāng gé。xīn qíng è。kàn cuì xiù zhòng wèn,lèi zhū dàn què。xié yā xiāng qīn,dī chuí luó zhàng,yōu mèng hòu tiān yá yuán gè。qiě bǎ duàn cháng tí qǐ,pàn zuò yáng huā,xiàng jiāng nán liú luò。 作者介绍 徐 徐釚 清 · 1636年 - 1708年 清江南吴江人,字电发,号拙存、虹亭、枫江渔父。监生。康熙十八年召试博学鸿儒,授检讨。在史馆称大作手,赋性萧闲,不久乞归。文章叙述有法,诗颇华秀,又工词。有《南州草堂集》、《词苑丛谈》、《菊庄词》,又续唐人孟棨《本事诗》。 查看全部作品 →