哨遍听弹琵琶

响急秦声,越女休听,何处埋忧地。倚酒悲、床上碎胡琴,正恹恹、驱愁无计。唤狭邪,秃衿短衣行酒,鹍弦夜拨凉于水。听拂面惊沙,沉沉秋雨,知是本师绝伎。似小窗、儿女喁深闺,又起看、霜林落叶飞。慢撚轻笼,斜抹低挑,做些情味。记白草黄沙,桑干铁骑。穹庐内,风雪偏漻慄。诉关山、便流涕。

喜今夕看花,新愁似梦,半湾逻逤尊前起。转阁住琵琶,伤今吊古,茫茫百感生此。想庭花、玉树小江南,也只为、那一两三声,把家山、一般抛徙。听歌原且无据。婉转筹前调,却疑两岸猿啼雁语,肠断今宵不止。江州司马泪难干,已拚湿、透青衫矣。

拼音

xiǎng jí qín shēng,yuè nǚ xiū tīng,hé chù mái yōu dì。yǐ jiǔ bēi chuáng shàng suì hú qín,zhèng yān yān qū chóu wú jì。huàn xiá xié,tū jīn duǎn yī xíng jiǔ,kūn xián yè bō liáng yú shuǐ。tīng fú miàn jīng shā,chén chén qiū yǔ,zhī shì běn shī jué jì。shì xiǎo chuāng ér nǚ yóng shēn guī,yòu qǐ kàn shuāng lín luò yè fēi。màn niǎn qīng lóng,xié mǒ dī tiāo,zuò xiē qíng wèi。jì bái cǎo huáng shā,sāng gàn tiě qí。qióng lú nèi,fēng xuě piān liáo lì。sù guān shān biàn liú tì。

xǐ jīn xī kàn huā,xīn chóu shì mèng,bàn wān luó suò zūn qián qǐ。zhuǎn gé zhù pí pá,shāng jīn diào gǔ,máng máng bǎi gǎn shēng cǐ。xiǎng tíng huā yù shù xiǎo jiāng nán,yě zhǐ wèi nà yī liǎng sān shēng,bǎ jiā shān yī bān pāo xǐ。tīng gē yuán qiě wú jù。wǎn zhuǎn chóu qián diào,què yí liǎng àn yuán tí yàn yǔ,cháng duàn jīn xiāo bù zhǐ。jiāng zhōu sī mǎ lèi nán gàn,yǐ pàn shī tòu qīng shān yǐ。

作者介绍

徐釚

清 · 1636年 - 1708年

清江南吴江人,字电发,号拙存、虹亭、枫江渔父。监生。康熙十八年召试博学鸿儒,授检讨。在史馆称大作手,赋性萧闲,不久乞归。文章叙述有法,诗颇华秀,又工词。有《南州草堂集》、《词苑丛谈》、《菊庄词》,又续唐人孟棨《本事诗》。

查看全部作品 →