满江红·羽檄交驰,慨然有从军之志,感而赋此

宝剑装成,思燕颔、当年投笔。讵便少、乌号赤兔,流星霹雳。笳吹横天营壁冷,戈错匝地烽烟急。问何为、犹自著青衫,真无策。

射虎恨,难消释。斩蛟志,今须毕。把茶经笛谱,忙忙收拾。生怕死埋白玉麈,且教醉拓黄金戟。看马前、飞檄扫千军,呼杀贼。

拼音

bǎo jiàn zhuāng chéng,sī yàn hàn dāng nián tóu bǐ。jù biàn shǎo wū hào chì tù,liú xīng pī lì。jiā chuī héng tiān yíng bì lěng,gē cuò zā dì fēng yān jí。wèn hé wèi yóu zì zhù qīng shān,zhēn wú cè。

shè hǔ hèn,nán xiāo shì。zhǎn jiāo zhì,jīn xū bì。bǎ chá jīng dí pǔ,máng máng shōu shí。shēng pà sǐ mái bái yù zhǔ,qiě jiào zuì tuò huáng jīn jǐ。kàn mǎ qián fēi xí sǎo qiān jūn,hū shā zéi。

作者介绍

徐釚

清 · 1636年 - 1708年

清江南吴江人,字电发,号拙存、虹亭、枫江渔父。监生。康熙十八年召试博学鸿儒,授检讨。在史馆称大作手,赋性萧闲,不久乞归。文章叙述有法,诗颇华秀,又工词。有《南州草堂集》、《词苑丛谈》、《菊庄词》,又续唐人孟棨《本事诗》。

查看全部作品 →