水龙吟·白莲

银塘斜织疏烟,薰风吹送湘娥面。亭亭翠盖,淡妆依约,蓦然相见。素袜凌波,圆珠泻露,清芬难散。看沙边宿鹭,惊飞扑漉,却还被,伊遮断。

道是玉奴新浴,又无端、抛残团扇。猜红怨绿,千丝并蒂,满池葱茜。风细月明,六郎回去,眼波一线。待停桡珠浦,碧筒相吸,为偿私愿。

拼音

yín táng xié zhī shū yān,xūn fēng chuī sòng xiāng é miàn。tíng tíng cuì gài,dàn zhuāng yī yuē,mò rán xiāng jiàn。sù wà líng bō,yuán zhū xiè lù,qīng fēn nán sàn。kàn shā biān sù lù,jīng fēi pū lù,què hái bèi,yī zhē duàn。

dào shì yù nú xīn yù,yòu wú duān pāo cán tuán shàn。cāi hóng yuàn lǜ,qiān sī bìng dì,mǎn chí cōng qiàn。fēng xì yuè míng,liù láng huí qù,yǎn bō yī xiàn。dài tíng ráo zhū pǔ,bì tǒng xiāng xī,wèi cháng sī yuàn。

作者介绍

徐釚

清 · 1636年 - 1708年

清江南吴江人,字电发,号拙存、虹亭、枫江渔父。监生。康熙十八年召试博学鸿儒,授检讨。在史馆称大作手,赋性萧闲,不久乞归。文章叙述有法,诗颇华秀,又工词。有《南州草堂集》、《词苑丛谈》、《菊庄词》,又续唐人孟棨《本事诗》。

查看全部作品 →