百字令寿大司寇宋公

尚书红杏,念隃麋醉染,双鬟争羡。宣武门东开邸第,疏柳两行葱茜。女乐生徒,碡簪珠履,夜夜张灯宴。鹦哥能说,雕梁又来双燕。

追忆报法霜严,青蒲白简,岳耸延英殿。帝曰皋陶惟汝弼,草绿园扉都遍。萧相功高,于公门大早,筑沙堤换。回头笑问,梅华赋是公擅。

拼音

shàng shū hóng xìng,niàn shù mí zuì rǎn,shuāng huán zhēng xiàn。xuān wǔ mén dōng kāi dǐ dì,shū liǔ liǎng xíng cōng qiàn。nǚ lè shēng tú,dú zān zhū lǚ,yè yè zhāng dēng yàn。yīng gē néng shuō,diāo liáng yòu lái shuāng yàn。

zhuī yì bào fǎ shuāng yán,qīng pú bái jiǎn,yuè sǒng yán yīng diàn。dì yuē gāo táo wéi rǔ bì,cǎo lǜ yuán fēi dōu biàn。xiāo xiāng gōng gāo,yú gōng mén dà zǎo,zhù shā dī huàn。huí tóu xiào wèn,méi huá fù shì gōng shàn。

作者介绍

徐釚

清 · 1636年 - 1708年

清江南吴江人,字电发,号拙存、虹亭、枫江渔父。监生。康熙十八年召试博学鸿儒,授检讨。在史馆称大作手,赋性萧闲,不久乞归。文章叙述有法,诗颇华秀,又工词。有《南州草堂集》、《词苑丛谈》、《菊庄词》,又续唐人孟棨《本事诗》。

查看全部作品 →