玉簟凉己未七夕,和其年韵

菡萏生香。望禁柳烟浓,未似江乡。穿针当此夕,漫亸却钗梁。纵今莲漏夜永,金门客、谁许清狂。只别院,有红牙齐拍,同唱伊凉。

清光。玉绳低转,银汉斜横,牵起愁海难量。拥衾和月睡,且闲闭云窗。双鱼音信都断,怎能够、梦到回廊。风露里,怕天边、啼损残妆。

拼音

hàn dàn shēng xiāng。wàng jìn liǔ yān nóng,wèi shì jiāng xiāng。chuān zhēn dāng cǐ xī,màn duǒ què chāi liáng。zòng jīn lián lòu yè yǒng,jīn mén kè shuí xǔ qīng kuáng。zhǐ bié yuàn,yǒu hóng yá qí pāi,tóng chàng yī liáng。

qīng guāng。yù shéng dī zhuǎn,yín hàn xié héng,qiān qǐ chóu hǎi nán liàng。yōng qīn hé yuè shuì,qiě xián bì yún chuāng。shuāng yú yīn xìn dōu duàn,zěn néng gòu mèng dào huí láng。fēng lù lǐ,pà tiān biān tí sǔn cán zhuāng。

作者介绍

徐釚

清 · 1636年 - 1708年

清江南吴江人,字电发,号拙存、虹亭、枫江渔父。监生。康熙十八年召试博学鸿儒,授检讨。在史馆称大作手,赋性萧闲,不久乞归。文章叙述有法,诗颇华秀,又工词。有《南州草堂集》、《词苑丛谈》、《菊庄词》,又续唐人孟棨《本事诗》。

查看全部作品 →