满江红·冬夜和《乌丝词》中《怅怅词》韵

解识之无,便种得、愁根早矣。何况是、搜萤剔蠹,今还如此。风恶打窗灯变黑,霜寒削骨颜凝紫。看貂裘、踏雪拥红妆,谁家子。

鬼可却,兰金玺。仙可致,青蕖蕊。算不如安我,橘奴鱼婢。玉匣图飞难鍊骨,金壶汁尽愁燃髓。又前宵、梦插奈盈头,天孙死。

拼音

jiě shí zhī wú,biàn zhǒng dé chóu gēn zǎo yǐ。hé kuàng shì sōu yíng tī dù,jīn hái rú cǐ。fēng è dǎ chuāng dēng biàn hēi,shuāng hán xuē gǔ yán níng zǐ。kàn diāo qiú tà xuě yōng hóng zhuāng,shuí jiā zi。

guǐ kě què,lán jīn xǐ。xiān kě zhì,qīng qú ruǐ。suàn bù rú ān wǒ,jú nú yú bì。yù xiá tú fēi nán liàn gǔ,jīn hú zhī jǐn chóu rán suǐ。yòu qián xiāo mèng chā nài yíng tóu,tiān sūn sǐ。

作者介绍

王策

清 · ? - ?

清江苏太仓人,字汉舒。诸生。以词名,尤侗曾邀主其家。有《香雪词钞》。

查看全部作品 →