新雁过妆楼琴砚是宾石所赠

晕墨凝香。诗魂化、犹依片玉琳琅。半规蕉叶,凉信暗剪秋霜。泪眼研愁书懒寄,更无梦约紫泉庄。黯情伤。

广平似石,特地回肠。红丝当时共炙,借锦笺镂笔,写怨宫商。断纹何许,年少惯倚疏狂。而今赏音漫索,但目送西风归雁行。相思处,在翠蟾铅水,盈盈一方。

拼音

yūn mò níng xiāng。shī hún huà yóu yī piàn yù lín láng。bàn guī jiāo yè,liáng xìn àn jiǎn qiū shuāng。lèi yǎn yán chóu shū lǎn jì,gèng wú mèng yuē zǐ quán zhuāng。àn qíng shāng。

guǎng píng shì shí,tè dì huí cháng。hóng sī dāng shí gòng zhì,jiè jǐn jiān lòu bǐ,xiě yuàn gōng shāng。duàn wén hé xǔ,nián shǎo guàn yǐ shū kuáng。ér jīn shǎng yīn màn suǒ,dàn mù sòng xī fēng guī yàn xíng。xiāng sī chù,zài cuì chán qiān shuǐ,yíng yíng yī fāng。

作者介绍

周之琦

清 · ? - 1862年

清河南祥符人。嘉庆十三年进士。道光间历江西、湖北、广西巡抚,上疏言地方盐务矿务水利等事数十次。后以病乞休。

查看全部作品 →