金人捧露盘·观演秣陵春

记当年,曾供奉,旧霓裳。叹茂陵、遗事凄凉。酒旗戏鼓,买花簪帽一春狂。绿杨池馆,逢高会、身在他乡。

喜新词,初填就,无限恨,断人肠。为知音、仔细思量。偷声减字,画堂高烛弄丝簧。夜深风月,催檀板、顾曲周郎。

拼音

jì dāng nián,céng gōng fèng,jiù ní shang。tàn mào líng yí shì qī liáng。jiǔ qí xì gǔ,mǎi huā zān mào yī chūn kuáng。lǜ yáng chí guǎn,féng gāo huì shēn zài tā xiāng。

xǐ xīn cí,chū tián jiù,wú xiàn hèn,duàn rén cháng。wèi zhī yīn zǎi xì sī liàng。tōu shēng jiǎn zì,huà táng gāo zhú nòng sī huáng。yè shēn fēng yuè,cuī tán bǎn gù qū zhōu láng。

作者介绍

吴伟业

清 · 1609年 - 1672年

吴伟业,字骏公,号梅村,太仓人。明崇祯辛未一甲二名进士,历官庶子。福王时,召拜少詹事。入国朝,授秘书院侍讲,擢国子监祭酒。他是明末清初著名诗人,与钱谦益、龚鼎孳并称“江左三大家”,又为娄东诗派开创者。长于七言歌行,初学“长庆体”,后自成新吟,后人称之为“梅村体”。有《梅村集》。

查看全部作品 →