洞仙歌·梅花

梅花独自,倚东风低说。那一枝枝向谁折。更高处、偏寒玉手徘徊,知有赠、惹我梅心如结。

晚来怜素影,影亦怜人,偏是今宵共明月。正传柑时候,薄袖轻衫,蝉鬓动、腰肢清切。但屈指、年来携手处,又不道梅花,像人离别。

拼音

méi huā dú zì,yǐ dōng fēng dī shuō。nà yī zhī zhī xiàng shuí zhé。gèng gāo chù piān hán yù shǒu pái huái,zhī yǒu zèng rě wǒ méi xīn rú jié。

wǎn lái lián sù yǐng,yǐng yì lián rén,piān shì jīn xiāo gòng míng yuè。zhèng chuán gān shí hòu,báo xiù qīng shān,chán bìn dòng yāo zhī qīng qiè。dàn qū zhǐ nián lái xié shǒu chù,yòu bù dào méi huā,xiàng rén lí bié。

作者介绍

吴伟业

清 · 1609年 - 1672年

吴伟业,字骏公,号梅村,太仓人。明崇祯辛未一甲二名进士,历官庶子。福王时,召拜少詹事。入国朝,授秘书院侍讲,擢国子监祭酒。他是明末清初著名诗人,与钱谦益、龚鼎孳并称“江左三大家”,又为娄东诗派开创者。长于七言歌行,初学“长庆体”,后自成新吟,后人称之为“梅村体”。有《梅村集》。

查看全部作品 →