满江红··乙巳述哀十二首元日

七叶蓂开,正彩胜、迎欢时节。都只愿、年年无恙,胜如畴昔。却忆称觞常不御,高堂翻怕逢人日。道待亡、难当世间人,添忧恤。

倏忽里,音容寂。人一去,谁依膝。便占晴占雨,任他凶吉。捧得宜春煎饼在,行行欲奉高堂食。猛思量、顾我已无人,呼天泣。

拼音

qī yè míng kāi,zhèng cǎi shèng yíng huān shí jié。dōu zhǐ yuàn nián nián wú yàng,shèng rú chóu xī。què yì chēng shāng cháng bù yù,gāo táng fān pà féng rén rì。dào dài wáng nán dāng shì jiān rén,tiān yōu xù。

shū hū lǐ,yīn róng jì。rén yī qù,shuí yī xī。biàn zhàn qíng zhàn yǔ,rèn tā xiōng jí。pěng dé yí chūn jiān bǐng zài,xíng xíng yù fèng gāo táng shí。měng sī liàng gù wǒ yǐ wú rén,hū tiān qì。

作者介绍

董以宁

清 · ? - ?

董以宁,字文友,号宛斋,武进人。诸生。有《正谊堂诗集》。

查看全部作品 →