满江红··乙巳述哀十二首元日

父在斯耶,应听我、孤儿泣告。自父去、年年寒食,凄凉墓道。一盏香羹新妇做,调和费尽慈亲教。更声声、含泪问黄泉,儿谁靠。

存亡事,伤怀抱。婚嫁事,催衰老。积劬劳悲痛,父魂应晓。后死漫言多十载,几曾生受孤儿孝。却堪怜、薤草迓铭旌,行将到。

拼音

fù zài sī yé,yīng tīng wǒ gū ér qì gào。zì fù qù nián nián hán shí,qī liáng mù dào。yī zhǎn xiāng gēng xīn fù zuò,diào hé fèi jǐn cí qīn jiào。gèng shēng shēng hán lèi wèn huáng quán,ér shuí kào。

cún wáng shì,shāng huái bào。hūn jià shì,cuī shuāi lǎo。jī qú láo bēi tòng,fù hún yīng xiǎo。hòu sǐ màn yán duō shí zài,jǐ céng shēng shòu gū ér xiào。què kān lián xiè cǎo yà míng jīng,xíng jiāng dào。

作者介绍

董以宁

清 · ? - ?

董以宁,字文友,号宛斋,武进人。诸生。有《正谊堂诗集》。

查看全部作品 →