鹧鸪天 王国维 清 楼外秋千索尚悬,霜高素月慢流天。倾残玉碗难成醉,滴尽铜壶不解眠。人寂寂,夜厌厌。北窗情味似枯禅。不缘此夜金闺梦,那信人间尚少年。 拼音 lóu wài qiū qiān suǒ shàng xuán,shuāng gāo sù yuè màn liú tiān。qīng cán yù wǎn nán chéng zuì,dī jǐn tóng hú bù jiě mián。rén jì jì,yè yàn yàn。běi chuāng qíng wèi shì kū chán。bù yuán cǐ yè jīn guī mèng,nà xìn rén jiān shàng shǎo nián。 作者介绍 王 王国维 清 · 1877年 - 1927年 王国维,字伯隅、静安,号观堂、永观,汉族,浙江海宁盐官镇人。清末秀才。我国近现代在文学、美学、史学、哲学、古文字学、考古学等各方面成就卓著的学术巨子,国学大师。 查看全部作品 →