越溪春·郭外用宋人韵

草软沙平何处路,郭外即天涯。板桥流水伤心地,带夕阳、点点明霞。歌哭声中,纸钱灰里,知是谁家。

参差油壁香车。燕尾隔窗纱。归来三盏两盏淡酒,黄昏鸦乱风斜。只有短檠如旧,依依为照寒花。

拼音

cǎo ruǎn shā píng hé chù lù,guō wài jí tiān yá。bǎn qiáo liú shuǐ shāng xīn dì,dài xī yáng diǎn diǎn míng xiá。gē kū shēng zhōng,zhǐ qián huī lǐ,zhī shì shuí jiā。

cān chà yóu bì xiāng chē。yàn wěi gé chuāng shā。guī lái sān zhǎn liǎng zhǎn dàn jiǔ,huáng hūn yā luàn fēng xié。zhǐ yǒu duǎn qíng rú jiù,yī yī wèi zhào hán huā。

作者介绍

曹贞吉

清 · 1634年 - 1698年

曹贞吉,清代著名诗词家,字升六,又字升阶、迪清,号实庵,安丘县城东关(今属山东省)人。曹申吉之兄。康熙三年进士,官至礼部郎中,以疾辞湖广学政,归里卒。嗜书,工诗文,与嘉善诗人曹尔堪并称为“南北二曹”,词尤有名,被誉为清初词坛上“最为大雅”的词家。

查看全部作品 →