祝英台近·赋得更脱红裙裹鸭儿 曹贞吉 清 浦风回,村路远。画楫弄还倦。闲唼浮萍,乳鸭两三点。任他次第呼名,竹弓休射,怕惊起、睡鸳波面。绣裙茜。忽地蘸水空明,花影碎凌乱。犹带残霞,混入也难辨。笑携女伴归来,满身荷露,浑疑是、巫山行遍。 拼音 pǔ fēng huí,cūn lù yuǎn。huà jí nòng hái juàn。xián shà fú píng,rǔ yā liǎng sān diǎn。rèn tā cì dì hū míng,zhú gōng xiū shè,pà jīng qǐ shuì yuān bō miàn。xiù qún qiàn。hū dì zhàn shuǐ kōng míng,huā yǐng suì líng luàn。yóu dài cán xiá,hùn rù yě nán biàn。xiào xié nǚ bàn guī lái,mǎn shēn hé lù,hún yí shì wū shān xíng biàn。 作者介绍 曹 曹贞吉 清 · 1634年 - 1698年 曹贞吉,清代著名诗词家,字升六,又字升阶、迪清,号实庵,安丘县城东关(今属山东省)人。曹申吉之兄。康熙三年进士,官至礼部郎中,以疾辞湖广学政,归里卒。嗜书,工诗文,与嘉善诗人曹尔堪并称为“南北二曹”,词尤有名,被誉为清初词坛上“最为大雅”的词家。 查看全部作品 →