一丛花·并蒂莲

碧幢翠盖舞风轻。照水两亭亭。金塘好暖鸳鸯睡,孤飞下、宿鹭还惊。汉殿双栖,江东并嫁,一样晓妆明。

更疑人傍楚皋行。解佩悄无声。红衣对拂光凌乱,平分取、玉露金茎。臂是同弯,心怜共苦,丝引暗愁生。

拼音

bì chuáng cuì gài wǔ fēng qīng。zhào shuǐ liǎng tíng tíng。jīn táng hǎo nuǎn yuān yāng shuì,gū fēi xià sù lù hái jīng。hàn diàn shuāng qī,jiāng dōng bìng jià,yī yàng xiǎo zhuāng míng。

gèng yí rén bàng chǔ gāo xíng。jiě pèi qiāo wú shēng。hóng yī duì fú guāng líng luàn,píng fēn qǔ yù lù jīn jīng。bì shì tóng wān,xīn lián gòng kǔ,sī yǐn àn chóu shēng。

作者介绍

曹贞吉

清 · 1634年 - 1698年

曹贞吉,清代著名诗词家,字升六,又字升阶、迪清,号实庵,安丘县城东关(今属山东省)人。曹申吉之兄。康熙三年进士,官至礼部郎中,以疾辞湖广学政,归里卒。嗜书,工诗文,与嘉善诗人曹尔堪并称为“南北二曹”,词尤有名,被誉为清初词坛上“最为大雅”的词家。

查看全部作品 →