满江红·金台怀古

落照苍然,空掩映、荒台数尺。忆当日、君臣之际,悲哉昌国。七十二城如解箨,功成翻削英雄色。读先生、一纸报燕书,为沾臆。

碣石畔,风萧瑟。即墨下,牛腾掷。笑安平奇计,儿童能识。骑劫庸才何足道,可怜战血凝深碧。问千金、马骨倩谁埋,邯郸陌。

拼音

luò zhào cāng rán,kōng yǎn yìng huāng tái shù chǐ。yì dāng rì jūn chén zhī jì,bēi zāi chāng guó。qī shí èr chéng rú jiě tuò,gōng chéng fān xuē yīng xióng sè。dú xiān shēng yī zhǐ bào yàn shū,wèi zhān yì。

jié shí pàn,fēng xiāo sè。jí mò xià,niú téng zhì。xiào ān píng qí jì,ér tóng néng shí。qí jié yōng cái hé zú dào,kě lián zhàn xuè níng shēn bì。wèn qiān jīn mǎ gǔ qiàn shuí mái,hán dān mò。

作者介绍

曹贞吉

清 · 1634年 - 1698年

曹贞吉,清代著名诗词家,字升六,又字升阶、迪清,号实庵,安丘县城东关(今属山东省)人。曹申吉之兄。康熙三年进士,官至礼部郎中,以疾辞湖广学政,归里卒。嗜书,工诗文,与嘉善诗人曹尔堪并称为“南北二曹”,词尤有名,被誉为清初词坛上“最为大雅”的词家。

查看全部作品 →