满江红·过滹沱

雁齿红桥,听桥下、怒涛如箭。作襟带、长安日近,雪消波暖。纳纳津门潮水合,茫茫句注奔流远。变桑田、一派古今愁,难消遣。

千尺堰,秋风卷。千家哭,秋云暗。任歌残瓠子,阳侯骄蹇。梦里常惊龙气冷,眼前复见蛟宫浅。倚危栏、尘土上须眉,王程缓。

拼音

yàn chǐ hóng qiáo,tīng qiáo xià nù tāo rú jiàn。zuò jīn dài zhǎng ān rì jìn,xuě xiāo bō nuǎn。nà nà jīn mén cháo shuǐ hé,máng máng jù zhù bēn liú yuǎn。biàn sāng tián yī pài gǔ jīn chóu,nán xiāo qiǎn。

qiān chǐ yàn,qiū fēng juǎn。qiān jiā kū,qiū yún àn。rèn gē cán hù zi,yáng hóu jiāo jiǎn。mèng lǐ cháng jīng lóng qì lěng,yǎn qián fù jiàn jiāo gōng qiǎn。yǐ wēi lán chén tǔ shàng xū méi,wáng chéng huǎn。

作者介绍

曹贞吉

清 · 1634年 - 1698年

曹贞吉,清代著名诗词家,字升六,又字升阶、迪清,号实庵,安丘县城东关(今属山东省)人。曹申吉之兄。康熙三年进士,官至礼部郎中,以疾辞湖广学政,归里卒。嗜书,工诗文,与嘉善诗人曹尔堪并称为“南北二曹”,词尤有名,被誉为清初词坛上“最为大雅”的词家。

查看全部作品 →