满庭芳·和人潼关

太华垂旒,黄河喷雪,咸秦百二重城。危楼千尺,刁斗静无声。落日红旗半卷,秋风急、牧马悲鸣。闲凭吊,兴亡满眼,衰草汉诸陵。

泥丸封未得,渔阳鼙鼓,响入华清。早平安烽火,不到西京。自古王公设险,终难恃、带砺之形。何年月,铲平斥堠,如掌看春耕。

拼音

tài huá chuí liú,huáng hé pēn xuě,xián qín bǎi èr zhòng chéng。wēi lóu qiān chǐ,diāo dòu jìng wú shēng。luò rì hóng qí bàn juǎn,qiū fēng jí mù mǎ bēi míng。xián píng diào,xīng wáng mǎn yǎn,shuāi cǎo hàn zhū líng。

ní wán fēng wèi dé,yú yáng pí gǔ,xiǎng rù huá qīng。zǎo píng ān fēng huǒ,bù dào xī jīng。zì gǔ wáng gōng shè xiǎn,zhōng nán shì dài lì zhī xíng。hé nián yuè,chǎn píng chì hòu,rú zhǎng kàn chūn gēng。

作者介绍

曹贞吉

清 · 1634年 - 1698年

曹贞吉,清代著名诗词家,字升六,又字升阶、迪清,号实庵,安丘县城东关(今属山东省)人。曹申吉之兄。康熙三年进士,官至礼部郎中,以疾辞湖广学政,归里卒。嗜书,工诗文,与嘉善诗人曹尔堪并称为“南北二曹”,词尤有名,被誉为清初词坛上“最为大雅”的词家。

查看全部作品 →