催雪·珍珠兰

袅袅牵风,漙漙带露,窈窕最宜深院。恰闽海移来,龙宫几串。金谷堕楼姝丽,伴杜若、江蓠分娇面。鲛人泪滴,紫茎赪甲,都教开遍。开遍。

含笑盼。任径寸蚌胎,让他香旧。羡瑟瑟、轻圆凉飔吹颤。莫向池塘顾影,怕泻入、红蕖寻难见。正◆鬌、妆晚珠娘,头上一枝微绽。

拼音

niǎo niǎo qiān fēng,tuán tuán dài lù,yǎo tiǎo zuì yí shēn yuàn。qià mǐn hǎi yí lái,lóng gōng jǐ chuàn。jīn gǔ duò lóu shū lì,bàn dù ruò jiāng lí fēn jiāo miàn。jiāo rén lèi dī,zǐ jīng chēng jiǎ,dōu jiào kāi biàn。kāi biàn。

hán xiào pàn。rèn jìng cùn bàng tāi,ràng tā xiāng jiù。xiàn sè sè qīng yuán liáng sī chuī chàn。mò xiàng chí táng gù yǐng,pà xiè rù hóng qú xún nán jiàn。zhèng tuǒ zhuāng wǎn zhū niáng,tóu shàng yī zhī wēi zhàn。

作者介绍

曹贞吉

清 · 1634年 - 1698年

曹贞吉,清代著名诗词家,字升六,又字升阶、迪清,号实庵,安丘县城东关(今属山东省)人。曹申吉之兄。康熙三年进士,官至礼部郎中,以疾辞湖广学政,归里卒。嗜书,工诗文,与嘉善诗人曹尔堪并称为“南北二曹”,词尤有名,被誉为清初词坛上“最为大雅”的词家。

查看全部作品 →