百字令天龙寺高欢避暑宫遗址和锡鬯

苍苔古瓦,是人天法界,雪山深处。燕麦兔葵荒草地,人道高王曾住。水殿风凉,瑶台露白,院静浑无暑。流萤闪闪,宫墙飞入无数。

遥想渭水邙山,东西蛮触,五技穷鼯鼠。敕勒老公歌慷慨,早见英雄黄土。马槊功名,人龙意气,总逐西风去。繁华销歇,紞然朝暮钟鼓。

拼音

cāng tái gǔ wǎ,shì rén tiān fǎ jiè,xuě shān shēn chù。yàn mài tù kuí huāng cǎo dì,rén dào gāo wáng céng zhù。shuǐ diàn fēng liáng,yáo tái lù bái,yuàn jìng hún wú shǔ。liú yíng shǎn shǎn,gōng qiáng fēi rù wú shù。

yáo xiǎng wèi shuǐ máng shān,dōng xī mán chù,wǔ jì qióng wú shǔ。chì lēi lǎo gōng gē kāng kǎi,zǎo jiàn yīng xióng huáng tǔ。mǎ shuò gōng míng,rén lóng yì qì,zǒng zhú xī fēng qù。fán huá xiāo xiē,dǎn rán cháo mù zhōng gǔ。

作者介绍

曹贞吉

清 · 1634年 - 1698年

曹贞吉,清代著名诗词家,字升六,又字升阶、迪清,号实庵,安丘县城东关(今属山东省)人。曹申吉之兄。康熙三年进士,官至礼部郎中,以疾辞湖广学政,归里卒。嗜书,工诗文,与嘉善诗人曹尔堪并称为“南北二曹”,词尤有名,被誉为清初词坛上“最为大雅”的词家。

查看全部作品 →