水龙吟·春日送客过慈仁寺感旧

寻常弹指声中,优昙偶现空王地。海棠着锦,丁香衣紫,霞烘烟细。急管哀丝,青衫白袷,嬉春情味。叹秾华电掷,风流云散,容易下、中年泪。

身是金闺倦客,赋渭城、重过萧寺。倡条冶叶,笑人岑寂,树犹如此。只有孤松,似曾扶我,当时沉醉。倩禅灯老衲,往来指点,说花荣瘁。

拼音

xún cháng dàn zhǐ shēng zhōng,yōu tán ǒu xiàn kōng wáng dì。hǎi táng zhe jǐn,dīng xiāng yī zǐ,xiá hōng yān xì。jí guǎn āi sī,qīng shān bái jiá,xī chūn qíng wèi。tàn nóng huá diàn zhì,fēng liú yún sàn,róng yì xià zhōng nián lèi。

shēn shì jīn guī juàn kè,fù wèi chéng zhòng guò xiāo sì。chàng tiáo yě yè,xiào rén cén jì,shù yóu rú cǐ。zhǐ yǒu gū sōng,shì céng fú wǒ,dāng shí chén zuì。qiàn chán dēng lǎo nà,wǎng lái zhǐ diǎn,shuō huā róng cuì。

作者介绍

曹贞吉

清 · 1634年 - 1698年

曹贞吉,清代著名诗词家,字升六,又字升阶、迪清,号实庵,安丘县城东关(今属山东省)人。曹申吉之兄。康熙三年进士,官至礼部郎中,以疾辞湖广学政,归里卒。嗜书,工诗文,与嘉善诗人曹尔堪并称为“南北二曹”,词尤有名,被誉为清初词坛上“最为大雅”的词家。

查看全部作品 →