花发沁园春赋得流水桃花色

万点残红,五更微雨,夜来初葬倾国。暗落无声,飞流不定,染就明霞一色。鲛姝泪织。似淡抹、胭脂还湿。最好是、啖影游鱼,倏然身住花宅。

莫也神仙作剧,赚溪边渔人,归路难识。一篙渡阔,千尺潭深,根叶漫从寻觅。珊瑚浪掷。任送下、东溟无力。荡空蒙、水气花光,赤城云起相射。

拼音

wàn diǎn cán hóng,wǔ gèng wēi yǔ,yè lái chū zàng qīng guó。àn luò wú shēng,fēi liú bù dìng,rǎn jiù míng xiá yī sè。jiāo shū lèi zhī。shì dàn mǒ yān zhī hái shī。zuì hǎo shì dàn yǐng yóu yú,shū rán shēn zhù huā zhái。

mò yě shén xiān zuò jù,zhuàn xī biān yú rén,guī lù nán shí。yī gāo dù kuò,qiān chǐ tán shēn,gēn yè màn cóng xún mì。shān hú làng zhì。rèn sòng xià dōng míng wú lì。dàng kōng méng shuǐ qì huā guāng,chì chéng yún qǐ xiāng shè。

作者介绍

曹贞吉

清 · 1634年 - 1698年

曹贞吉,清代著名诗词家,字升六,又字升阶、迪清,号实庵,安丘县城东关(今属山东省)人。曹申吉之兄。康熙三年进士,官至礼部郎中,以疾辞湖广学政,归里卒。嗜书,工诗文,与嘉善诗人曹尔堪并称为“南北二曹”,词尤有名,被誉为清初词坛上“最为大雅”的词家。

查看全部作品 →