疏影·春露

海棠庭榭,看黄昏月上,凉玉微泻。夺得燕支,獭髓和匀,风容十倍轻冶。画栏不觉罗裙涴,只怪道、寒添今夜。滑盈盈、一道苍苔,银砌等闲休下。

瓶窦井华新汲,起来对宝镜,蛾绿新写。小朵斜簪,秾艳未干,便觉鬟云低亚。洛妃无语凌波远,见说弄、明珠盈把。但凭伊、散入花间,莫上相思鲛帕。

拼音

hǎi táng tíng xiè,kàn huáng hūn yuè shàng,liáng yù wēi xiè。duó dé yàn zhī,tǎ suǐ hé yún,fēng róng shí bèi qīng yě。huà lán bù jué luó qún wò,zhǐ guài dào hán tiān jīn yè。huá yíng yíng yī dào cāng tái,yín qì děng xián xiū xià。

píng dòu jǐng huá xīn jí,qǐ lái duì bǎo jìng,é lǜ xīn xiě。xiǎo duǒ xié zān,nóng yàn wèi gàn,biàn jué huán yún dī yà。luò fēi wú yǔ líng bō yuǎn,jiàn shuō nòng míng zhū yíng bǎ。dàn píng yī sàn rù huā jiān,mò shàng xiāng sī jiāo pà。

作者介绍

孙鼎臣

清 · 1819年 - 1859年

清湖南善化人,字子馀,号芝房。道光二十五年进士。累官翰林院侍读。因反对起用琦善、赛尚阿等人而乞归。好诗文,探求古今学术政教治乱所由。深研经济,有《盐论》等数十篇。汇为《苍筤集》。

查看全部作品 →