凄凉犯旧扇

冷萤闪入帘旌暗,梧阶骤雨初歇。篝香散尽,怀中宛转,旧时圆月。秦鸾影绝。剩一角、青缯山活。问秋风、今生那日,再与片时热。

密密湘东字,翠墨秋毫,素纨愁滑。郁金未涴,忆针楼晚凉时节。容易经年,清梦断、桃笙如雪。更谁禁枕畔络纬,语切切。

拼音

lěng yíng shǎn rù lián jīng àn,wú jiē zhòu yǔ chū xiē。gōu xiāng sàn jǐn,huái zhōng wǎn zhuǎn,jiù shí yuán yuè。qín luán yǐng jué。shèng yī jiǎo qīng zēng shān huó。wèn qiū fēng jīn shēng nà rì,zài yǔ piàn shí rè。

mì mì xiāng dōng zì,cuì mò qiū háo,sù wán chóu huá。yù jīn wèi wò,yì zhēn lóu wǎn liáng shí jié。róng yì jīng nián,qīng mèng duàn táo shēng rú xuě。gèng shuí jìn zhěn pàn luò wěi,yǔ qiè qiè。

作者介绍

孙鼎臣

清 · 1819年 - 1859年

清湖南善化人,字子馀,号芝房。道光二十五年进士。累官翰林院侍读。因反对起用琦善、赛尚阿等人而乞归。好诗文,探求古今学术政教治乱所由。深研经济,有《盐论》等数十篇。汇为《苍筤集》。

查看全部作品 →