燕山亭·畅园

微雨池塘,无数白莲,开过画桥东去。杨柳水西,一个风亭,新绿溶溶围住。鱼浪吹香,更蝉影、藏云深树。人不到,时闻燕梁双语。

谁念倦容长安,又看遍莺花,匆匆归路。鞭丝渐晚,人影初晴,湖山暂时留住。故国潇湘,知老却、几多蘅杜。凝伫。又忘了明朝重午。

拼音

wēi yǔ chí táng,wú shù bái lián,kāi guò huà qiáo dōng qù。yáng liǔ shuǐ xī,yī gè fēng tíng,xīn lǜ róng róng wéi zhù。yú làng chuī xiāng,gèng chán yǐng cáng yún shēn shù。rén bù dào,shí wén yàn liáng shuāng yǔ。

shuí niàn juàn róng zhǎng ān,yòu kàn biàn yīng huā,cōng cōng guī lù。biān sī jiàn wǎn,rén yǐng chū qíng,hú shān zàn shí liú zhù。gù guó xiāo xiāng,zhī lǎo què jǐ duō héng dù。níng zhù。yòu wàng le míng cháo zhòng wǔ。

作者介绍

孙鼎臣

清 · 1819年 - 1859年

清湖南善化人,字子馀,号芝房。道光二十五年进士。累官翰林院侍读。因反对起用琦善、赛尚阿等人而乞归。好诗文,探求古今学术政教治乱所由。深研经济,有《盐论》等数十篇。汇为《苍筤集》。

查看全部作品 →