新雁过妆楼·本意

夜静秋高。芦花外、飞鸣暗趁风飘。惹愁撩恨,偏到画槛兰撩。不管何人楼里住,半明半灭小灯挑。镇无憀。

近窗听得,拖过烟霄。曾经当年话别,看断行字迹,染泪红绡。旧时心事,今夜又值初遭。横空甚云甚雨,助嘹唳、声声悲宋骚。人无侣,剩竟床长箪,闻此魂消。

拼音

yè jìng qiū gāo。lú huā wài fēi míng àn chèn fēng piāo。rě chóu liāo hèn,piān dào huà kǎn lán liāo。bù guǎn hé rén lóu lǐ zhù,bàn míng bàn miè xiǎo dēng tiāo。zhèn wú liáo。

jìn chuāng tīng dé,tuō guò yān xiāo。céng jīng dāng nián huà bié,kàn duàn xíng zì jì,rǎn lèi hóng xiāo。jiù shí xīn shì,jīn yè yòu zhí chū zāo。héng kōng shén yún shén yǔ,zhù liáo lì shēng shēng bēi sòng sāo。rén wú lǚ,shèng jìng chuáng zhǎng dān,wén cǐ hún xiāo。

作者介绍

黄之隽

清 · 1668年 - 1748年

清江苏华亭人,字石牧,号?堂。康熙六十年进士,官编修。曾提督福建学政。坐事罢官。性喜藏书,工诗文,著述甚富。有《?堂集》,又集句为《香屑集》。

查看全部作品 →