和答孟熙见贻

晚天凉雨碧云收,竹几藤床只卧游。

出海鼓笳天上曲,夹城风雨驿边楼。

常时中酒翻疑病,此日怀人况是秋。

忽得刘郎寄来什,剩将诗思满汀洲。

拼音

wǎn tiān liáng yǔ bì yún shōu,zhú jǐ téng chuáng zhǐ wò yóu。

chū hǎi gǔ jiā tiān shàng qū,jiā chéng fēng yǔ yì biān lóu。

cháng shí zhōng jiǔ fān yí bìng,cǐ rì huái rén kuàng shì qiū。

hū dé liú láng jì lái shén,shèng jiāng shī sī mǎn tīng zhōu。

作者介绍

唐之淳

明 · 1350年 - 1401年

明浙江山阴人,名愚士,以字行。唐肃子。建文二年,以方孝孺荐,为翰林侍读,与孝孺俱领修书事。旋卒。有《唐愚士诗》。

查看全部作品 →