绿意芭蕉

深沉院宇,看几茎叶展,空翠当户。密密疏疏,瑟瑟萧萧,寻到绿天深处。心心心事愁重叠,有百结、丁香同苦。更瘦尖、添染红情,唤是美人知否。

听到砌蛩声和,灯寒酒冷候,一倍凄楚。最忆黄昏,赋了秋声,梦醒不关风雨。流萤梭织圆阴里,又依约、扇罗兜住。怕临窗、更种梧桐,切切和伊低语。

拼音

shēn chén yuàn yǔ,kàn jǐ jīng yè zhǎn,kōng cuì dāng hù。mì mì shū shū,sè sè xiāo xiāo,xún dào lǜ tiān shēn chù。xīn xīn xīn shì chóu zhòng dié,yǒu bǎi jié dīng xiāng tóng kǔ。gèng shòu jiān tiān rǎn hóng qíng,huàn shì měi rén zhī fǒu。

tīng dào qì qióng shēng hé,dēng hán jiǔ lěng hòu,yī bèi qī chǔ。zuì yì huáng hūn,fù le qiū shēng,mèng xǐng bù guān fēng yǔ。liú yíng suō zhī yuán yīn lǐ,yòu yī yuē shàn luó dōu zhù。pà lín chuāng gèng zhǒng wú tóng,qiè qiè hé yī dī yǔ。

作者介绍

戴延介

清 · ? - ?

字受滋,号竹友,安徽休宁籍,寄居吴门(今江苏苏州)。官巵部郎中。写兰竹,神韵超逸,书学黄坚以意趣胜。著《银藤花馆词》。

查看全部作品 →