洞仙歌·琴南以亡友吴竹虚画墨桃小幅见贻,拈此寄答,并邀同作,好谱山阳一笛也

阮郎归去,怅浓春瞥逝。缥缈仙源路无际。剩年年、寒食如墨春阴,吹碎雨、点点替人弹泪。

一枝和梦寄。试问情深,潭水泠泠浅还未。懒更赋题红,爇瓣心香,怕唤起、吟魂憔悴。

倘暗里、有时蝶飞来,便稳抱花须,也和愁睡。

拼音

ruǎn láng guī qù,chàng nóng chūn piē shì。piāo miǎo xiān yuán lù wú jì。shèng nián nián hán shí rú mò chūn yīn,chuī suì yǔ diǎn diǎn tì rén dàn lèi。

yī zhī hé mèng jì。shì wèn qíng shēn,tán shuǐ líng líng qiǎn hái wèi。lǎn gèng fù tí hóng,ruò bàn xīn xiāng,pà huàn qǐ yín hún qiáo cuì。

tǎng àn lǐ yǒu shí dié fēi lái,biàn wěn bào huā xū,yě hé chóu shuì。

作者介绍

戴延介

清 · ? - ?

字受滋,号竹友,安徽休宁籍,寄居吴门(今江苏苏州)。官巵部郎中。写兰竹,神韵超逸,书学黄坚以意趣胜。著《银藤花馆词》。

查看全部作品 →