满江红·题叶鹤巢写相,时归自青岛。与于复辟之役,几为流弹所毙

鹤骨松心,丹青手、君应属我。二十载、胸中藏稿,写来泪堕。坎?官随时作寂,间关事与心相左。幸归来、不索画图看,枪林过。

空激切,家山破。休点缀,林泉卧。算画中放下,肩头担荷。留取豹皮名不朽,总缘马革尸拚裹。愿余生、击壤续衢歌,君当和。

拼音

hè gǔ sōng xīn,dān qīng shǒu jūn yīng shǔ wǒ。èr shí zài xiōng zhōng cáng gǎo,xiě lái lèi duò。kǎn lǎn guān suí shí zuò jì,jiān guān shì yǔ xīn xiāng zuǒ。xìng guī lái bù suǒ huà tú kàn,qiāng lín guò。

kōng jī qiè,jiā shān pò。xiū diǎn zhuì,lín quán wò。suàn huà zhōng fàng xià,jiān tóu dān hé。liú qǔ bào pí míng bù xiǔ,zǒng yuán mǎ gé shī pàn guǒ。yuàn yú shēng jī rǎng xù qú gē,jūn dāng hé。

作者介绍

魏元戴

清 · ? - ?

查看全部作品 →