满江红·王西樵客游武林曹顾庵赋词志喜属予和之

北固城头,兼天涌、银涛奔涨。登览处、频经战伐,金焦无恙。鼓枻鼋鼍深窟畔,振衣鹳雀危巢上。手摩挲、瘗鹤古残碑,为馀饷。

弓样月,波中漾。欸乃曲,桥边唱。望乡心倍切,浓于春酿。禽庆欲偕名岳屦,李邕幸免金吾杖。笑马迁、货殖强裁书,无聊状。

拼音

běi gù chéng tóu,jiān tiān yǒng yín tāo bēn zhǎng。dēng lǎn chù pín jīng zhàn fá,jīn jiāo wú yàng。gǔ yì yuán tuó shēn kū pàn,zhèn yī guàn què wēi cháo shàng。shǒu mó sā yì hè gǔ cán bēi,wèi yú xiǎng。

gōng yàng yuè,bō zhōng yàng。āi nǎi qū,qiáo biān chàng。wàng xiāng xīn bèi qiè,nóng yú chūn niàng。qín qìng yù xié míng yuè jù,lǐ yōng xìng miǎn jīn wú zhàng。xiào mǎ qiān huò zhí qiáng cái shū,wú liáo zhuàng。

作者介绍

宋琬

清 · 1614年 - 1674年

清山东莱阳人,字玉叔,号荔裳。顺治四年进士。授户部主事,累迁浙江按察使。顺治中,康熙初两遭诬告,被囚数年。晚年复起为四川按察使。工诗,多愁苦之音。与施闰章齐名,称“南施北宋”。有《安雅堂集》。

查看全部作品 →