满江红·王西樵客游武林曹顾庵赋词志喜属予和之

春色阑珊,繁花谢、红销绿涨。山一似、西施瘦损,捧心微恙。堤上长吟苏白句,楼头高话羲黄上。喜清斋、久已绝猪肝,何须饷。

风乍卷,轻销漾。烟欲瞑,金衣唱。爱信陵作达,沉埋醉酿。禹穴天台春正好,裹粮且办青藤杖。倩君侯、彩笔代丹青,云霞状。

拼音

chūn sè lán shān,fán huā xiè hóng xiāo lǜ zhǎng。shān yī shì xī shī shòu sǔn,pěng xīn wēi yàng。dī shàng zhǎng yín sū bái jù,lóu tóu gāo huà xī huáng shàng。xǐ qīng zhāi jiǔ yǐ jué zhū gān,hé xū xiǎng。

fēng zhà juǎn,qīng xiāo yàng。yān yù míng,jīn yī chàng。ài xìn líng zuò dá,chén mái zuì niàng。yǔ xué tiān tái chūn zhèng hǎo,guǒ liáng qiě bàn qīng téng zhàng。qiàn jūn hóu cǎi bǐ dài dān qīng,yún xiá zhuàng。

作者介绍

宋琬

清 · 1614年 - 1674年

清山东莱阳人,字玉叔,号荔裳。顺治四年进士。授户部主事,累迁浙江按察使。顺治中,康熙初两遭诬告,被囚数年。晚年复起为四川按察使。工诗,多愁苦之音。与施闰章齐名,称“南施北宋”。有《安雅堂集》。

查看全部作品 →