满江红·三首 宋琬 清 谁赋芜城,到今日、堪悲鲍照。凋瘵后、急须和扁,刀圭立效。御马善称东野毕,投巫人羡西门豹。有淮南、父老诧河清,如公笑。书下考,仍长啸,辞五斗,从吾好。忽九宵丹凤,衔来温诏。旷曲河阳容借冠,提封古驿原名邵。问悬鱼、挂壁尚依然,庖丁道。 拼音 shuí fù wú chéng,dào jīn rì kān bēi bào zhào。diāo zhài hòu jí xū hé biǎn,dāo guī lì xiào。yù mǎ shàn chēng dōng yě bì,tóu wū rén xiàn xī mén bào。yǒu huái nán fù lǎo chà hé qīng,rú gōng xiào。shū xià kǎo,réng zhǎng xiào,cí wǔ dòu,cóng wú hǎo。hū jiǔ xiāo dān fèng,xián lái wēn zhào。kuàng qū hé yáng róng jiè guān,tí fēng gǔ yì yuán míng shào。wèn xuán yú guà bì shàng yī rán,páo dīng dào。 作者介绍 宋 宋琬 清 · 1614年 - 1674年 清山东莱阳人,字玉叔,号荔裳。顺治四年进士。授户部主事,累迁浙江按察使。顺治中,康熙初两遭诬告,被囚数年。晚年复起为四川按察使。工诗,多愁苦之音。与施闰章齐名,称“南施北宋”。有《安雅堂集》。 查看全部作品 →