鹧鸪天·五首 宋琬 清 细雨浓烟彴略横,渔灯几点灭还明。山如好友初谋面,路似生人未识名。风力缓,布帆轻。舻声伊轧杂鸥声。画师纵有王摩诘,一片空蒙写不成。 拼音 xì yǔ nóng yān zhuó lüè héng,yú dēng jǐ diǎn miè hái míng。shān rú hǎo yǒu chū móu miàn,lù shì shēng rén wèi shí míng。fēng lì huǎn,bù fān qīng。lú shēng yī yà zá ōu shēng。huà shī zòng yǒu wáng mó jí,yī piàn kōng méng xiě bù chéng。 作者介绍 宋 宋琬 清 · 1614年 - 1674年 清山东莱阳人,字玉叔,号荔裳。顺治四年进士。授户部主事,累迁浙江按察使。顺治中,康熙初两遭诬告,被囚数年。晚年复起为四川按察使。工诗,多愁苦之音。与施闰章齐名,称“南施北宋”。有《安雅堂集》。 查看全部作品 →