海棠春·闺词,和王阮亭先生韵晓妆

海棠花下春风足。停针线、忽萦心曲。晓梦未分明,还向鸳鸯褥。

簟纹碧映红生肉。瞤睡眼、醉花柔玉。惊认是朝晖,影落湘妃竹。

拼音

hǎi táng huā xià chūn fēng zú。tíng zhēn xiàn hū yíng xīn qū。xiǎo mèng wèi fēn míng,hái xiàng yuān yāng rù。

diàn wén bì yìng hóng shēng ròu。rún shuì yǎn zuì huā róu yù。jīng rèn shì cháo huī,yǐng luò xiāng fēi zhú。

作者介绍

董元恺

清 · ? - ?

清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。

查看全部作品 →