鹧鸪天·闻鹧鸪

远客辞家月再圆。绿杨如发雨如烟。梁间燕子闻长叹,楼上花枝照独眠。

兴又寝,倚阑干。各自当情各自欢。回身泣向寥天月,恰漏清光落枕边。

拼音

yuǎn kè cí jiā yuè zài yuán。lǜ yáng rú fā yǔ rú yān。liáng jiān yàn zi wén zhǎng tàn,lóu shàng huā zhī zhào dú mián。

xīng yòu qǐn,yǐ lán gàn。gè zì dāng qíng gè zì huān。huí shēn qì xiàng liáo tiān yuè,qià lòu qīng guāng luò zhěn biān。

作者介绍

董元恺

清 · ? - ?

清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。

查看全部作品 →