鹧鸪天·闻鹧鸪

山槛晴归漠漠烟。绿窗红泪冷涓涓。长疑好事皆虚事,可得潸然是偶然。

兰烛烬,江波连。当时惆怅不曾眠。起来自擘纱窗破,病眼开时月正圆。

拼音

shān kǎn qíng guī mò mò yān。lǜ chuāng hóng lèi lěng juān juān。zhǎng yí hǎo shì jiē xū shì,kě dé shān rán shì ǒu rán。

lán zhú jìn,jiāng bō lián。dāng shí chóu chàng bù céng mián。qǐ lái zì bāi shā chuāng pò,bìng yǎn kāi shí yuè zhèng yuán。

作者介绍

董元恺

清 · ? - ?

清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。

查看全部作品 →