临江仙·秋晚

风里落花谁是主,江潭春草萋萋。严妆初罢啭黄鹂。似应知妾恨,更与尽情啼。

终是疏狂留不住,与郎终日东西。门前杨柳绿阴齐。征帆何处客,惆怅暮云迷。

拼音

fēng lǐ luò huā shuí shì zhǔ,jiāng tán chūn cǎo qī qī。yán zhuāng chū bà zhuàn huáng lí。shì yīng zhī qiè hèn,gèng yǔ jǐn qíng tí。

zhōng shì shū kuáng liú bù zhù,yǔ láng zhōng rì dōng xī。mén qián yáng liǔ lǜ yīn qí。zhēng fān hé chù kè,chóu chàng mù yún mí。

作者介绍

董元恺

清 · ? - ?

清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。

查看全部作品 →