看花回饮李太史维饶庭中赏桂

司马家声旧谪仙。才藻翩翩。广寒宫里飘金粟,向小山新撤金莲。无声清露冷,香满晴天。

独招隐士共婵娟。绮席琼筵。绿映雕盘黄映酒,殷勤刻烛抽笺。自惭偃蹇客,烂醉花砖。

拼音

sī mǎ jiā shēng jiù zhé xiān。cái zǎo piān piān。guǎng hán gōng lǐ piāo jīn sù,xiàng xiǎo shān xīn chè jīn lián。wú shēng qīng lù lěng,xiāng mǎn qíng tiān。

dú zhāo yǐn shì gòng chán juān。qǐ xí qióng yán。lǜ yìng diāo pán huáng yìng jiǔ,yīn qín kè zhú chōu jiān。zì cán yǎn jiǎn kè,làn zuì huā zhuān。

作者介绍

董元恺

清 · ? - ?

清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。

查看全部作品 →